Sợ bé dỗi, anh đành chấp nhận cái lý sự rất trẻ con của bé: “Ừ, nhóc đúng!”. Bé cười giòn tan: “Mặc dù anh nhường bé nhưng kết quả vẫn là 1 – 0 rồi nhé!”. Tiếng cười của bé ngân vang giữa hoàng hôn tím thẫm. Anh bỗng thấy lòng mình thanh thản lạ. “Ước gì em mãi được bình yên” – anh thì thầm với chính mình như thế… Chắc bé không nghe thấy đâu, bé nhỉ?
Có đôi lần, anh giận bé vì cái tính bướng bỉnh, kiêu kiêu trẻ con ấy. Rồi cũng đôi lần anh buồn cười trước sự giảng hòa rất ngây ngô của bé. Bé hay cười, hay nói, thích làm anh giận để rồi sau đó rối rít tìm cách xin lỗi anh
Phải rồi, bé chưa hiểu thế nào là thiên đàng, thế nào là nỗi đau của sự mất mát, chia ly. Anh vỗ về: “Có lẽ trễ tàu nên ba chưa về kịp thôi… Mình cố đợi thêm tí nữa nhé!”. Đợi, đợi mãi. Những mùa hoa tiếp theo, anh vẫn cùng bé đứng đợi, nhưng bé không còn hỏi anh vì sao ba không giữ lời hứa. Bởi bé đã biết thể nào anh cũng nói dối để bé an lòng. Hoa sữa cứ âm thầm nở, âm thầm rơi… Anh yêu bé từ những điều không tên như thế, chắc bé cũng không biết đâu, bé nhỉ?
Bé quyết định đi du học. Ngày chia tay, bé hỏi: “Sao anh không giữ bé ở lại?”. Anh cười thật buồn: “Em là mây và cuộc đời là gió. Gió thổi, mây bay…”. “Anh sẽ đợi bé chứ?”. Anh không trả lời, nhét vào tay bé tấm thiệp viết vội: “Wherever the wind blows you to, you’ll happily fly with it. Try your best, ok? I’ll be waiting for you…” (mong em hạnh phúc dù ở bất cứ nơi nào mà ngọn gió đưa em đến. Hãy cố gắng hết mình, em nhé. Anh sẽ đợi em).
Và rồi bé đi. Anh quay lưng lau vội dòng nước mắt. Chắc bé không nhìn thấy đâu, bé nhỉ?
Đôi khi anh tự hỏi mình có ngốc không khi để bé bay cùng gió? Nhưng rồi anh lại mỉm cười, tự nhủ: “Yêu là nhìn thấy người mình yêu được hạnh phúc”.
Đôi khi anh nhớ bé thật nhiều, nhớ đến mức chỉ muốn chạy ngay đến bên bé và ôm bé thật chặt. Như lúc này chẳng hạn…