Em hiểu….

th%E1%BB%8Fa
Em mang tất cả nỗi buồn của mình đổ vào con chữ, bởi một lẽ, không nói với ai, không thổn thức với ai. Càng không hò hét, thét gào lên cho thỏa như một kẻ thèm được thỏa những ngộ dại của mình. Em không khác đi được, dù anh, trăm lần đã khác. Em vẫn kiệm lời và thích nín lặng để nhận lại và cho đi thêm.
Em buồn nhiều, nhưng riêng nỗi buồn mang tên anh, em không thích nhắc đến. Người ta bảo em thâm thúy, thích ám chỉ là vì người ta không hiểu, em nói đấy thôi, nhẹ như gió, dễ nghe như vần điệu mà khó ai có thể thấm tháp vào những nỗi buồn em. Chính anh cũng thế.
Biết nói gì nhỉ?! Đổi thay. Rõ rồi. Em đã nói về những dự cảm, vừa rồi người đàn bà điên trong em thẳng tay xóa nó bởi vì nó đúng quá, mà em thì khó lòng đối diện được. Trách anh không? Không! Muôn lần không! Con người ai cũng có quyền mưu cầu hạnh phúc cơ mà, em có là gì mà trách móc điều đó? Anh mưu cầu một hạnh phúc, đâu có gì sai. Anh đã hoàn toàn đúng.
Là vì em tự buồn và tự hiểu.
Em đã từng nói, nếu có muốn rời đi khỏi em và bắt đầu với người con gái khác, anh nhất định phải nói với em. Anh gật đầu và bây giờ anh bảo, là chúng mình đã nói dừng lại. Em mới thấy một điều, anh và người đã đến trước anh có một điểm rất giống nhau, đó là luôn dựa vào những thấu hiểu của em, dựa vào sự lên tiếng trước của em để mà thay đổi. Em không nói anh xấu, chưa bao giờ em thích nói về anh bằng một từ khiếm nhã nào, ngay cả khi em buồn nhất. Bây giờ cũng thế!
Chỉ có điều, em tiếc. Giá mà anh cao thượng hơn một chút, khi đã muốn bắt đầu với người khác, hãy cứ nhận về mình sự lạnh nhạt, hoặc dám thẳng thắn nói với em. Và em tiếc, khi em chưa về để kể cho anh nghe câu chuyện giấu kín của Tiểu thư cong môi, anh đã chọn một con đường khác. Tiếc những hứa hẹn mùa sau. Anh quên, còn em thì không thể!
Anh nói anh sắp cưới. Em cười và chuẩn bị cho ngày đó. Có gì đâu nhỉ, xa mặt anh rồi em sẽ xa được lòng như những kẻ khác bước qua cuộc đời nhau. Là vì em, nụ cười ấy cũng không đặt vào đâu được nên em gửi vào con chữ đấy thôi. Không phải vì buồn như em hứa!
Có gì đâu! Là thay đổi, thế thôi! Em hiểu!

blog bao_ngoclucky@yahoo.com
BidVertiser

Check Also

thu gui nguoi toi yeu 1

Thư gửi người tôi yêu

Sài Gòn ngày 05 tháng 06 năm 2001 Dòng thời gian nghiệt ngã đã đẩy …

3 nhận xét

  1. Bài viết hay,trong lời văn cứng cỏi mang cả dáng dấp nuối tiếc và hận người.. mình đã đọc đến vài lần vì rất đúng với tâm trạng…

  2. Cảm ơn bạn đã đọc và hiểu bài viết này của mình, chúc bạn vui

  3. đây cũng là tâm trạng của nhiều người khi yêu! cảm ơn bạn đã nois hộ lòng mình. sẽ biết khi “Em hiểu…” cũng là lúc “Em biết…” điều tiếp theo sẽ đến. chúc Bảo Ngọc cos những bài viết thật chân thành, thật tâm trạng. mình sẽ là độc giả để theo dõi và lắng nghe tiếng lòng trong từng trang viết của Ng được không?

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.